Home / Trang Trại / Kỹ thuật trồng & thâm canh cây điều ra trái nhiều, đẹp

Kỹ thuật trồng & thâm canh cây điều ra trái nhiều, đẹp

/

Điều là giống cây công nghiệp dài ngày mang lại tiềm năng kinh tế cao, thích ứng với nhiều điều kiện khí hậu và đất đai, tăng tính linh hoạt trong việc trồng trọt. Hạt điều mang lại cơ hội thị trường lớn, đặc biệt là khi ngành công nghiệp thực phẩm đang ngày càng chú trọng đến sự lành mạnh và giá trị dinh dưỡng của các sản phẩm nông nghiệp.

cách trồng và chăm sóc cây điều

1. Đặc điểm sinh học của cây điều

Hiện nay, cây điều (Anacardium occidentale) chủ yếu trồng để lấy hạt và được coi là một trong các loại hạt có dầu chất lượng cao nhất. Về mặt quả thì chất lượng không cao, vị hơi chát, không thích hợp ăn tươi nhưng dùng làm rượu hoặc nước quả cũng tốt. Vì vậy có thể xếp hạt điều vào loại cây công nghiệp hoặc cây ăn quả cũng được.

Quả điều về mặt thực vật học gồm ba phần là quả thật, quả giả và hạt. Quả thật là phần giáp cuống cành, khô, hình thận, nhỏ (chỉ nặng khoảng 5 – 10g), vỏ màu xám bóng loáng, trong vỏ chứa một chất nhựa dùng trong công nghiệp. Quả giả là cuống quả thật phình to lên, chứa nhiều nước, màu hồng hoặc vàng, chiếm 70% trọng lượng toàn quả. Hạt nằm phía ngoài quả, chiếm 20% trọng lượng toàn quả, chứa 45% lipit, 21% protein (hơn cả lạc).

Điều gốc ở Nam Mỹ, là cây nhiệt đới không chịu lạnh. Là một loại cây rừng, chịu được nhiều loại đất xấu, kể cả đất thoái hóa, chua phèn, mặn. Tuy vậy, muốn có sản lượng cao cần chọn đất sâu, thoát nước, có nhiều mùn. Ưa chỗ nhiều ánh sáng, nơi hàng năm có một mùa khô dài 5 – 6 tháng để quả chín thuận lợi, ít bị thối. Ở nước ta, điều chủ yếu trồng ở phía Nam, ra hoa vào tháng 11 – 12, thu hoạch vào tháng 5 – 6.

2. Cách chọn giống cây điều

Cách lựa chọn giống cây điều là một quy trình quan trọng và khoa học, có thể được thực hiện thông qua nhiều phương pháp khác nhau. Việc nhân giống cây điều có thể thực hiện dễ dàng bằng cách sử dụng hạt, cũng như áp dụng các phương pháp như chiết cành và ghép. Trong ngày nay, phương pháp ghép chồi thường được ưa chuộng, đặc biệt là thông qua việc vạt ngọn hoặc nêm.

Đối với việc chọn cành ghép, quy trình quan trọng là tìm kiếm cây mẹ tốt, thường là cây có tuổi từ 3 – 5 năm. Đoạn cành được chọn nên có độ tuổi khoảng 8 – 12 tháng để đảm bảo sức khỏe và sức sống của cây mới. Cây làm gốc ghép thường được nuôi trong bầu trong khoảng 2 – 3 tháng, và đường kính thân của chúng cần phải đạt từ 0,8 – 1,0 cm để có thể thực hiện quá trình ghép một cách hiệu quả.

Sau khi ghép, việc quản lý cây đòi hỏi sự chăm sóc đặc biệt. Cần duy trì độ ẩm đất bằng cách tưới nước đều đặn và đủ lượng. Thường xuyên kiểm tra và tỉa bỏ các chồi nách mọc ra từ gốc ghép để đảm bảo sự phát triển chính của cây.

Sau khoảng 6 – 8 tuần, khi cây ghép phát triển đủ để có tầng lá đầu tiên hoàn chỉnh, có thể tiến hành quá trình trồng cây vào vị trí cuối cùng. Quy trình lựa chọn giống và nhân giống cây điều này không chỉ là nghệ thuật mà còn đòi hỏi kiến thức chuyên sâu về sinh học cây trồng để đảm bảo sự thành công và chất lượng của sản phẩm cuối cùng.

3. Kỹ thuật trồng cây điều

Kỹ thuật trồng cây điều đòi hỏi sự chính xác và quy hoạch về khoảng cách và mật độ cây để đảm bảo sự phát triển tối ưu. Thông thường, khoảng cách giữa các cây là 8 x 8m, với mật độ 150 cây/ha. Trong giai đoạn đầu, có thể trồng cây dày hơn, cách nhau khoảng 4 – 5m, và sau đó, khi cây phát triển và giao tán, thực hiện quá trình tỉa thưa dần.

Để tận dụng đất trống trong những năm đầu, có thể thực hiện trồng xen cây ngắn ngày như cây họ đậu, ngô, hoặc sắn. Hố trồng cần được chuẩn bị với kích thước 50 x 50 x 50cm. Đất trên mặt nên được trộn với 15 – 20kg phân hữu cơ hoai để tạo điều kiện tốt cho cây phát triển.

Nếu sử dụng hạt để trồng, có thể gieo trực tiếp xuống hố, với mỗi hố chứa 2 – 3 hạt và sau đó chỉ giữ lại một cây mạnh nhất. Hoặc có thể sử dụng cây ươm 2 – 3 tháng từ vườn ươm hoặc bầu để trồng cây điều.

Thời điểm trồng tốt nhất là đầu mùa mưa, từ tháng 4 đến 6, để đảm bảo cây có đủ nước và điều kiện tốt nhất cho sự phát triển. Sau khoảng 4 – 5 năm, cây điều sẽ đạt đến thời kỳ thu hoạch. Quy trình này yêu cầu sự tập trung và kiên nhẫn, nhưng kết quả sẽ đáng đợi với việc thu hoạch cây điều đạt được.

4. Cách chăm sóc cây điều

Chăm sóc cây điều là một quá trình liên tục và đòi hỏi sự quan tâm đặc biệt để đảm bảo sự phát triển và thu hoạch hiệu quả. Sau khi trồng, đặc biệt là trong điều kiện đất khô, việc tưới nước thường xuyên là rất quan trọng để đảm bảo cây duy trì độ ẩm cần thiết cho sự phát triển ổn định.

Liên quan đến việc bón phân, lượng phân nên được điều chỉnh theo từng năm để đáp ứng nhu cầu của cây. Dưới đây là một hướng dẫn về lượng phân bón hằng năm cho một cây:

  • Năm 1: Urê 100g + super lân 300g + KC1 45g
  • Năm 2: Urê 400g + super lân 1kg + KC1 160g
  • Từ năm thứ 3 trở đi: Urê 1,0 – 1,5kg + Super lân 3 – 4kg + KCl 0,5 – 1,0kg (lượng phân tăng dần sau mỗi năm).

Việc bón phân nên được thực hiện hàng năm trong 2 – 3 đợt, chủ yếu là vào đầu và cuối mùa mưa. Phân nên được rải theo rãnh và sau đó đất nên được lấp phủ lại.

Đối với việc duy trì sạch sẽ và bảo vệ gốc cây, có thể để cỏ mọc tự nhiên trong vườn điều. Mỗi sau mùa mưa, việc cắt bớt cỏ để phủ gốc cây là quan trọng, và không cần phải làm sạch cỏ quá mức. Ngoài ra, việc trồng cây họ đậu để phủ đất có thể giúp bảo vệ và cung cấp nhiều lợi ích cho cây điều.

5. Phòng trừ sâu bệnh

Vòi voi đục nõn (Alcides sp.): Sâu trưởng thành là loài cánh cứng nhỏ, dùng vòi đục vào nõn cây rồi đẻ trứng vào đó. Sâu non đục trong nõn, đùn phân ra cửa lỗ đục. Ngọn bị sâu đục khô héo. Phòng trừ bằng cách cắt bỏ tiêu hủy ngọn bị hại, khi ngọn ra nhiều phun các thuốc Sherpa, Vibasu, Padan, Pyrinex.

Xén tóc đục thân (Plocaederus obesus): Sâu trưởng thành là loài xén tóc lớn, đẻ trứng trên vỏ thân và cành. Sâu non đục phần gỗ dưới lớp vỏ tạo thành đường gồ lên. Phát hiện đường sâu mới đục bóc vỏ theo đường đục để bắt sâu. Hằng năm vào đầu mùa mưa dùng các thuốc Vibasu, Sherzol, Selecron, Padan phun ướt đều thân và cành.

Bọ xít muỗi (Helopeltis antonii): Bọ trưởng thành giống con muỗi, màu nâu đen. Bọ trưởng thành và bọ non chích lên lá non, cành và quả non, tạo thành những vết thâm đen như vết sẹo. Hạt điều bị bọ xít chích sẽ nhăn nheo, có nhiều đốm vảy tròn màu đen, hạt nhỏ và có thể khô teo. Dùng tay hoặc vợt bắt bọ xít. Khi mật độ bọ cao phun các thuốc Sherpa, Bassa, Fenbis, Pyrinex.

Bọ trĩ (Selenothrips rubrocinctus): Bọ rất nhỏ, màu nâu đen, bám mặt dưới lá chích hút nhựa làm lá vàng, nhăn nheo, hoa bị khô đen và rụng, quả chậm lớn, vỏ hạt sần sùi. Phòng trừ bằng các thuốc Sherzol, Fastac, Fenbis, Confidor.

Bệnh thán thư (do nấm Colletotrichum gloeosporioides): Trên lá bệnh tạo thành những đốm màu nâu tím, có thể làm cháy khô một mảng lá. Nguy hại hơn cả là bệnh làm hoa điều bị khô đen và rụng hàng loạt, quả bị thối, hạt nhỏ và rụng sớm. Phòng trừ bằng các thuốc gốc đồng, Carbenzim, Viben-C, Mancozeb.

Ngoài ra còn có sâu róm đỏ, sâu kèn, sâu đục lòn lá, phòng trừ bằng cách sử dụng các loại thuốc sâu thông thường. Bệnh nấm hồng làm khô cành, bệnh lở cổ rễ và thối rễ hại cây con, dùng các thuốc gốc đồng, Anvil, Carbenzim phun lên cây hoặc tưới gốc.

This div height required for enabling the sticky sidebar
error: Content is protected !!
Ad Clicks : Ad Views : Ad Clicks : Ad Views : Ad Clicks : Ad Views : Ad Clicks : Ad Views : Ad Clicks : Ad Views : Ad Clicks : Ad Views : Ad Clicks : Ad Views : Ad Clicks : Ad Views :