Home / Trang Trại / 4 bệnh thường gặp ở ngỗng & cách phòng trị hiệu quả

4 bệnh thường gặp ở ngỗng & cách phòng trị hiệu quả

/

Cùng Bomtech tìm hiểu đặc điểm bệnh thường gặp phổ biến ở loài ngỗng như bệnh tụ huyết trùng, dịch tả, phó thương hàn, cắn rỉa lông.

cách nuôi ngỗng

1. Bệnh tụ huyết trùng

Nguyên nhân: Tự huyết trùng (hoặc hoại huyết ngỗng): Gây ra bởi vi khuẩn Pasteurellosis, đây là một loại vi khuẩn gây nên bệnh tụ huyết trùng. Ngỗng là loài động vật rất mẫn cảm với loại bệnh này, và thậm chí ở những con ngỗng sức khỏe tốt cũng có thể mang mầm bệnh.

Triệu chứng:

  • Thể quá cấp: Ngỗng đang khoẻ mạnh, bất ngờ lăn ra chết.
  • Thể cấp tính: Ngỗng trở nên uể oải và ủ rũ; có tiết chất nhờn có bọt từ mỏ và lỗ mũi, thậm chí có tiếng khò khè; lông xù và mất óng ánh; phân màu xám, vàng hoặc xanh, đôi khi có máu, tiêu chảy nhiều. Mào có thể chuyển sang màu tím xanh; thở nhanh và khó khăn.

Bệnh tích:

  • Thể quá cấp: Thanh dịch trong bao tim, tụ máu trong các lớp da bên trong và dưới da.
  • Thể cấp tính: Xuất huyết ở nội tâm mạc; bao tim ứ đầy nước; viêm tá tràng; thanh dịch trong xoang bụng; gan sưng với nhiều điểm hoại tử; lá lách sưng; phổi bị viêm và có nốt sần.

Phòng bệnh:

  • Ngăn chặn lây nhiễm: Tránh nuôi lẫn lộn giữa vịt, ngan và ngỗng trong cùng một chuồng để ngăn chặn sự lây nhiễm.
  • Vệ sinh chuồng trại: Làm vệ sinh chu đáo, kể cả việc tẩy uế và sát trùng dụng cụ ăn uống định kỳ, đặc biệt là khi có dịch bệnh xuất hiện.

Điều trị bệnh:

  • Streptomycin: Sử dụng Streptomycin với liều lượng 100-150mg/1kg trọng lượng ngỗng, liên tục trong 3 – 5 ngày.
  • Sulfamethazine: Trộn với thức ăn ở nồng độ 0,5% hoặc hòa vào nước uống ở nồng độ 1%.

2. Bệnh dịch tả vịt lây sang ngỗng

Triệu chứng: Một trong những triệu chứng điển hình của dịch tả vịt là mắt đỏ và sưng mắt.

Phòng bệnh:

  • Cách ly đàn giống: Cần cách ly đàn giống ngỗng khỏi khu vực có các đàn vịt lớn hoặc đang mắc bệnh để ngăn chặn sự lây lan.
  • Tiêu độc chuồng trại: Trước khi nuôi đàn giống mới, cần tiến hành tiêu độc chuồng trại một cách cẩn thận.
  • Tiêm vaccine: Những nơi có khả năng xuất hiện dịch tả vịt cần thường xuyên tiêm vaccine dịch tả để phòng bệnh.

Điều trị bệnh:

  • Khi bệnh đã xuất hiện, điều trị thường không hiệu quả. Tuy nhiên, cần tiêm vaccine ngay vào ổ dịch để ngăn chặn sự lây lan.
  • Số ngỗng mắc bệnh nặng có thể tử vong (tỷ lệ chết khoảng 20-50%), số còn lại trong đàn có khả năng tạo ra kháng thể và sống sót. Tỷ lệ chết này phụ thuộc vào mức độ nặng nhẹ của bệnh trong ổ dịch.
  • Cùng với việc tiêm vaccine, công việc tẩy uế chuồng trại cần được thực hiện một cách nghiêm túc. Xác ngỗng chết cần được chôn cùng với chất sát trùng như vôi bột hoặc formol.
  • Để hỗ trợ sức kháng và phục hồi sức khỏe, cần bổ sung Vitamin C và Vitamin B vào nước uống với liều lượng là 2g/1 lít nước.

3. Bệnh phó thương hàn

Bệnh gây ra nhiều tổn thất lớn, không chỉ về mặt kinh tế mà còn ảnh hưởng đến sức kháng của đàn vịt, gây ra tình trạng ỉa chảy, viêm kết mạc và suy giảm cân nặng. Dưới đây là một số điểm quan trọng:

Nguyên nhân và lây truyền: Bệnh phó thương hàn ở ngỗng xuất hiện với các triệu chứng chính bao gồm ỉa chảy, viêm kết mạc và suy giảm cân nặng. Bệnh có thể phát sinh ở bất kỳ nơi nào và có tỷ lệ gây chết lên đến 70-80% trong đàn non, đặc biệt là trong trường hợp bệnh trở thành mãn tính. Bệnh có khả năng làm giảm sự sản xuất trứng ở ngỗng lớn. Gia cầm mắc bệnh và có khả năng lây truyền bệnh chủ yếu cho các đàn ngỗng khác. Chúng có thể đẻ trứng đã bị nhiễm bệnh, và nếu nhiễm nặng trong giai đoạn ấp phôi thai, con sẽ mắc bệnh ngay từ khi nở. Cả ngỗng và ngan cũng có thể mắc bệnh do các yếu tố như vận chuyển kém, chuồng trại chật hẹp, độ ẩm cao, môi trường bẩn thỉu, thiếu nước uống, và biến đổi nhiệt độ lớn. Sự lây truyền chủ yếu của bệnh xảy ra qua đường tiêu hoá, và đôi khi cũng có thể thông qua đường hô hấp và phối giống.

Triệu chứng và bệnh tích: Bệnh phó thương hàn thể cấp tính thường xuất hiện với triệu chứng như ngỗng bị ỉa chảy, có bọt khí, viêm thanh dịch có mủ, và viêm màng kết mạc gây đau mắt. Lông cánh trở nên rủ, xơ, và cánh mắc kết khô. Bệnh có thể kéo dài từ 1 đến 4 ngày, và tỷ lệ tử vong có thể lên đến 70%. Trong trường hợp bệnh trở thành mãn tính, thường thấy ở gia cầm lớn, triệu chứng bao gồm ỉa chảy, đôi khi có máu, và lông khô mất ánh. Các bệnh tích nghiêm trọng khác bao gồm viêm lỗ huyệt, buồng trứng trong thể mãn tính bị niêm mạc manh tràng bao phủ bởi lớp màng màu vàng dễ bóc. Túi mật sưng to, đầy mật, và ruột non chứa dịch đục và đặc. Màng niêm mạc thuỷ thũng thường bị sung huyết và có thể bị phủ lớp màng dày như cám xám bẩn.

Phòng và điều trị: Để phòng và điều trị bệnh phó thương hàn ở ngỗng, có thể sử dụng thuốc Biomixin với liều lượng 5-10 mg/lần, 2-3 lần/ngày trong khoảng 5-6 ngày. Cũng có thể sử dụng các loại thuốc khác như Norfloxacin hoặc TA.vimicin theo hướng dẫn của nhà sản xuất. Lưu ý rằng không nên sử dụng trứng của ngỗng mẹ mắc bệnh để ấp để ngăn chặn sự lây truyền của bệnh.

4. Bệnh cắn lông, rỉa lông

Nguyên nhân: Bệnh cắn lông, rỉa lông thường phát sinh trong môi trường chăn nuôi ngỗng không đảm bảo, như chuồng trại chật chội, thiếu sân vận động, ẩm ướt, thiếu ánh sáng, nhiệt độ môi trường tăng cao đột ngột, không khí khô, và ánh nắng chói lọi. Nó cũng có thể xuất hiện khi ngỗng được nuôi chung với các con lớn hơn hoặc khi con mới được đưa vào chuồng. Bệnh thường phổ biến ở đàn ngỗng đang ở giai đoạn mọc lông vai và lông cánh. Ngoài ra, nguyên nhân cũng có thể là do khẩu phần ăn thiếu protein nghiêm trọng, ăn quá nhiều đạm động vật trong thời gian ngắn, thiếu khoáng (lưu huỳnh, phospho, coban, mangan), hoặc các yếu tố sinh lý như môi trường sống quá ồn ào.

Điều đặc biệt cần chú ý đối với ngỗng con là thiếu rau cỏ. Ngỗng con cần rỉa rau cỏ để duy trì tình trạng sức khỏe, và nếu thiếu, chúng có thể chống miệng hoặc nhấm lông của nhau, gây tổn thương.

Phòng bệnh: Phòng bệnh cần sự kết hợp các yếu tố tổng hợp, đặc biệt là trong việc nuôi dưỡng và quản lý chuồng trại. Điều quan trọng là cần tạo điều kiện cho ngỗng ra sân và chăn thả từ giai đoạn tuổi thứ 7 trở đi. Việc phát hiện sớm các ngỗng con bị rỉa để cách ly chúng ra khỏi đàn cũng là biện pháp quan trọng.

Trị bệnh: Đối với việc điều trị bệnh, có thể sử dụng sunfat canxi (thạch cao) trong khẩu phần ăn, chứa 23% canxi và 18% lưu huỳnh. Hoặc có thể cho ngỗng uống nước pha 1% muối liên tục trong vài ngày để kiểm soát bệnh. Việc bổ sung bột lông và tăng cường rau xanh cũng là cách hữu ích. Trong khẩu phần ăn, nên bổ sung dầu cá hoặc Vitamin A với liều lượng 10.000-15.000 IU từ 5 đến 10 ngày, và lặp lại mỗi 15-20 ngày, tổng cộng 3 lần.

This div height required for enabling the sticky sidebar
error: Content is protected !!
Ad Clicks : Ad Views : Ad Clicks : Ad Views : Ad Clicks : Ad Views : Ad Clicks : Ad Views : Ad Clicks : Ad Views : Ad Clicks : Ad Views : Ad Clicks : Ad Views : Ad Clicks : Ad Views :