Home / Trang Trại / 6 loại bệnh thường gặp ở gà công nghiệp & cách phòng trị

6 loại bệnh thường gặp ở gà công nghiệp & cách phòng trị

/

Gà sẽ mắc phải nhiều loại bệnh như Newcastle, đậu gà, viêm thanh khí quản, viêm phế quản,… và mỗi loại lại có các triệu chứng và cách điều trị khác nhau.

cách nuôi gà

1. Bệnh Newcastle (gà rù)

Bệnh Newcastle do virus Paramyxo gây ra, một loại virus có khả năng sinh ra độc tố cao trong cơ thể gà, đồng thời gây chết hàng loạt. Đây là một bệnh truyền nhiễm đối với tất cả các giống và loài gà. Biểu hiện của bệnh bao gồm các triệu chứng như gà ủ rũ, từ chối ăn, uống nước nhiều, diều chướng không tiêu, khó thở, ỉa phân trắng ngà loãng hoặc xanh, mào và tai có thể chuyển sang màu tím bầm, cùng với tăng nhiệt độ cơ thể. Nếu bị nhiễm bệnh, tỷ lệ chết có thể lên đến 100%.

Để phòng tránh bệnh, việc sử dụng vaccine nhược độc Lasota và Newcastle hệ I theo lịch phòng bệnh của cơ quan thú y là quan trọng. Tuy nhiên, cần lưu ý rằng bệnh Newcastle không có phương pháp chữa trị hiệu quả, do đó, phòng bệnh là biện pháp chủ yếu. Phòng bệnh đòi hỏi sự quan tâm đặc biệt đến vệ sinh chuồng trại, việc lập vành đai xung quanh nhằm ngăn chặn sự lây lan của dịch bệnh, cũng như thực hiện một lịch tiêm phòng đều đặn và đầy đủ.

2. Bệnh đậu gà (Fowl Pox)

Bệnh đậu gà (Fowl Pox) là do virus thuộc nhóm Avipox gây ra, thường xuất hiện vào mùa đông và xuân, đặc biệt là khi thời tiết khô. Gà con ở độ tuổi 1 – 3 tháng là đối tượng dễ bị nhiễm bệnh.

Biểu hiện của bệnh là mụn đậu xuất hiện ở mọi nơi trên cơ thể như mào, khóe mắt, mép miệng, chân, hậu môn. Mụn đậu có màu nâu xám và sau vài ngày sẽ đóng vẩy, bong ra. Tỷ lệ tử vong do bệnh này dao động từ 10-50%.

Để phòng tránh bệnh, quan trọng là duy trì vệ sinh chuồng trại, giữ cho chất độn chuồng luôn sạch sẽ, thực hiện sát trùng và loại bỏ các côn trùng hút máu như rệp, muỗi, mò. Phòng bệnh cũng có thể được thực hiện thông qua việc sử dụng vacxin đông khô hoặc vaccine nước theo lịch trình.

Hiện tại, chưa có thuốc chữa trị đặc hiệu cho bệnh đậu gà, và do đó, biện pháp chính là phòng bệnh. Tuy nhiên, có thể hạn chế sự lây lan bằng cách sử dụng xanh methylen (màu xanh) 2%, glycerin iod 10%, axit boric 1-3%, hoặc áp dụng hạt cau trực tiếp lên mụn đậu đã bong vẩy. Bổ sung Vitamin A và C vào thức ăn cũng là một cách hỗ trợ giảm tác động của bệnh.

3. Bệnh viêm thanh khí quản truyền nhiễm

Bệnh viêm thanh khí quản truyền nhiễm là một bệnh do virus thuộc nhóm Herpes gây ra, tác động chủ yếu vào thanh khí quản và vòm họng. Đặc biệt, gà đang trong giai đoạn đẻ thường mắc bệnh này nhiều hơn.

Biểu hiện của bệnh thường thấy là gà ủ rũ, giảm sự ham ăn, có triệu chứng chảy nước mắt và nước mũi. Hai ngày sau khi bị bệnh, gà thường trở nên khó thở và có hiện tượng ho khan. Mặc dù tỷ lệ tử vong do bệnh này thấp, nhưng nó có thể gây giảm tăng trọng và đẻ trứng ở gà.

Để phòng bệnh, quan trọng là duy trì vệ sinh chuồng trại bằng cách thường xuyên tẩy uế, làm sạch dụng cụ chăn nuôi. Ngoài ra, không nên nhập trứng giống từ đàn gà đang bị hoặc đã bị bệnh này. Việc tiêu hủy toàn bộ số gà chết và cách ly những con gà bị ốm cũng là biện pháp quan trọng. Việc tiêm vacxin phòng bệnh cũng cần tuân thủ đúng liều lượng và đúng lịch.

Hiện tại, chưa có thuốc chữa trị đặc hiệu cho bệnh viêm thanh khí quản truyền nhiễm, và do đó, quy trình phòng bệnh khoa học là yếu tố quan trọng để tránh tình trạng mắc bệnh.

4. Bệnh viêm phế quản truyền nhiễm

Bệnh viêm phế quản truyền nhiễm là một bệnh do virus nhóm Corona gây ra, đặc biệt nguy hiểm với tỷ lệ tử vong cao đối với những con gà bị nhiễm bệnh, đặc biệt là gà đẻ, gây giảm lượng trứng và khó thở.

Biểu hiện của bệnh thường bao gồm gà ủ rũ, giảm sự ham ăn, chảy nước mũi và thường xuyên hắt hơi (vẩy mỏ). Tỷ lệ tử vong do ngạt thở thường nằm trong khoảng 20-25%.

Để phòng bệnh, quan trọng là thực hiện thường xuyên vệ sinh và tẩy uế chuồng trại cũng như dụng cụ chăn nuôi. Sự sát trùng đối với xe vận chuyển, vật tư, và người chăn nuôi trước khi nhập vào khu vực chuồng nuôi cũng là một biện pháp quan trọng. Cần loại bỏ những con gà bị bệnh để thực hiện chữa trị hoặc tiêu hủy, đồng thời tiến hành tiêm phòng cho số gà còn lại.

Việc tiêm phòng IB (Infectious Bronchitis) theo đúng lịch và liều lượng là quan trọng. Có thể sử dụng các loại vacxin như Bioral H120, Bioral H52, Bipestos hoặc vacxin vô hoạt Bigopest (phòng được 3 bệnh: IB, Gumboro, Newcastle). Các loại vacxin này có thể được tiêm dưới da hoặc tiêm bắp, với liều lượng là 0,3 ml cho mỗi con gà trước khi đẻ từ 2-4 tuần.

5. Bệnh Gumboro (IBD – Bệnh bìu não)

Bệnh Gumboro, do virus Birnaviridae gây ra, là một bệnh có thể suy giảm khả năng miễn dịch (đề kháng) của gà, đặc biệt là gà con trong khoảng 3-6 tuần tuổi có nguy cơ mắc bệnh cao. Tỷ lệ chết do bệnh này có thể lên tới 25-30%, và trong trường hợp bệnh ghép với các tác nhân khác, tỷ lệ chết có thể cao hơn, lên đến 50-60%.

Biểu hiện của bệnh thường bao gồm giảm sự ăn uống, tình trạng ủ rũ, và lông xù. Gà bị viêm túi Fabricius (phía trong hậu môn) có dấu hiệu như túi Fabricius có thể xưng to rồi sau đó teo lại, gà ỉa phân loãng màu vàng nhạt. Gà mới mắc bệnh thường có thái độ mổ cắn nhau.

Để phòng bệnh, quan trọng là duy trì vệ sinh và thường xuyên tẩy uế chuồng trại, dụng cụ chăn nuôi. Chăm sóc và nuôi dưỡng tốt để tăng sức đề kháng cho gà là quan trọng. Không nên nhập gà con hoặc trứng giống từ đàn bố mẹ bị bệnh. Cần cách ly đàn gà bị bệnh và sử dụng vacxin Gumboro theo đúng liều lượng và lịch trình.

Hiện nay, vẫn chưa có thuốc chữa trị đặc hiệu cho bệnh Gumboro. Khi gà bị nhiễm bệnh, cần tách đàn nhanh chóng, cung cấp chế độ ăn tốt, và tạo môi trường sống sạch sẽ để tăng cường sức đề kháng cho gà.

6. Bệnh tụ huyết trùng gia cầm

Bệnh tụ huyết trùng gia cầm, do vi khuẩn gram (+) Pasteurella multocida gây ra, thường phát triển trong chất độn chuồng. Biểu hiện bệnh thường xuất hiện dưới hai thể:

  • Thể mãn tính thường xuất hiện cuối ổ dịch (sau vài ngày đàn gà), gà bắt đầu gầy yếu, có dấu hiệu viêm khớp đầu và gối.
  • Thể cấp tính có biểu hiện sốt cao, gà ủ rũ, lông xù, chảy nước mũi, nước miệng kèm theo máu, phân loãng lẫn máu, khó thở, và có thể dẫn đến tử vong do ngạt thở hoặc chết đột ngột.

Để phòng tránh bệnh, cần giữ cho chất độn chuồng luôn khô ráo và đảm bảo vệ sinh trong nước uống. Cần trộn thuốc phòng, như Tetracycline 250g/1 tấn thức ăn và Furazolidone 200g/1 tấn thức ăn.

Trong trường hợp nhiễm bệnh, việc sử dụng kháng huyết thanh đa giá là cần thiết. Có thể dùng các loại kháng sinh như Furazolidone với liều 400g/1 tấn thức ăn và streptomycin + penicillin với liều 50mg/kg trọng lượng cơ thể, tiêm bắp. Đối với gà bị bệnh và đã chết, cần tiến hành tiêu hủy ngay để ngăn chặn sự lây lan của bệnh.

This div height required for enabling the sticky sidebar
error: Content is protected !!
Ad Clicks : Ad Views : Ad Clicks : Ad Views : Ad Clicks : Ad Views : Ad Clicks : Ad Views : Ad Clicks : Ad Views : Ad Clicks : Ad Views : Ad Clicks : Ad Views : Ad Clicks : Ad Views :