Home / Trang Trại / 7 bệnh thường gặp ở gà thả vườn & cách điều trị hiệu quả

7 bệnh thường gặp ở gà thả vườn & cách điều trị hiệu quả

/

Nhận biết đặc điểm các loại bệnh thường gặp ở gà thả vườn như bệnh bạch lỵ, Newcastle, giun đũa ký sinh, bệnh đậu, bệnh cầu trùng, rệp và cách điều trị.

cách nuôi gà

1. Bệnh bạch lỵ

Bệnh bạch lỵ ảnh hưởng đến gà thả vườn, gây ra bởi yếu tố di truyền từ gà mẹ qua trứng giống sang gà con và cũng có thể do các yếu tố trong môi trường xung quanh. Các triệu chứng có thể nhận biết thông qua một số đặc điểm:

  • Lòng đỏ không tiêu, màu vàng xanh.
  • Gan và phổi xuất huyết, xuất hiện nhiều chấm li ti màu xanh nhạt.
  • Lách phình to, thận xuất huyết đỏ.
  • Phân sống màu trắng, tanh, dính bết lông đít.

Đối với gà lớn đang thả vườn, sự thiếu máu có thể biểu hiện qua mào nhợt nhạt, trứng non méo mó với màu vàng trắng hoặc đỏ thẫm do xuất huyết. Gà cũng có thể chết đột ngột do gan bị vỡ.

Để điều trị bệnh bạch lỵ, có một số phương pháp và thuốc hiệu quả:

  • Streptomycin tiêm bắp 0,035 g/kg thể trọng/ngày.
  • Ampicillin tiêm bắp 0,05-0,1g/kg thể trọng/ngày hoặc pha nước uống liều 0,10-0,15 g/kg thể trọng/ngày, uống trong 3 ngày.
  • Spectam poultry 10% tiêm bắp 0,020-0,025 g/kg thể trọng/ngày, tiêm trong 3-5 ngày.
  • Neotesol cho uống trong 3 ngày, mỗi ngày 0,150 g/kg thể trọng/ngày.
  • Chloramphenicol 10% tiêm bắp 0,05-0,06 g/kg thể trọng/ngày, tiêm trong 3 ngày.

Đối với gà con thả vườn, nên sử dụng Spectam poultry, Streptomycin, Ampicillin là phương pháp tốt nhất. Lưu ý rằng trứng giống của gà trống và gà mái bị bệnh bạch lỵ không nên được sử dụng để nhân đàn, để ngăn chặn sự lây lan của bệnh trong đàn.

2. Bệnh Newcastle (bệnh gà rù)

Bệnh Newcastle, hay còn gọi là bệnh gà rù, là một bệnh lây nhiễm nguy hiểm cho gà thả vườn với tỷ lệ tử vong cao. Bệnh này có thể xuất hiện ở mọi giai đoạn của quá trình nuôi và thường đi kèm với nhiều triệu chứng đặc trưng. 

Dưới đây là một số biểu hiện của bệnh Newcastle:

  • Triệu chứng hô hấp: Gà phát ra tiếng kêu “toóc, toóc,” và có vấn đề về hô hấp.
  • Triệu chứng tiêu hóa: Gà bị ỉa chảy, phân có màu xanh, và gà nhanh chóng trở nên gầy.
  • Triệu chứng ngoại vi: Chân và mỏ của gà trở nên khô.
  • Triệu chứng hệ thần kinh: Gà thường bị nghẹo cổ, đi quay tròn.
  • Hiện tượng xuất huyết: Mổ dạ dày tuyến và ruột có thể xuất hiện hiện tượng xuất huyết.

Bệnh này được gây ra bởi siêu vi trùng và để phòng trị, việc sử dụng vắc xin là quan trọng. Cụ thể, cách phòng trị bệnh Newcastle thường bao gồm việc tiêm dưới da vacxin H1 và Lasota, giúp kích thích hệ miễn dịch của gà, làm tăng khả năng chống lại vi trùng gây bệnh.

3. Bệnh tụ huyết trùng

Bệnh tụ huyết trùng, hay còn được gọi là “toi” trong nhân gian, là một căn bệnh gây tử vong đột ngột ở gà thả vườn, đặc biệt ở thể quá cấp tính. Triệu chứng có thể không rõ ràng khi mổ khám, nhưng một số trường hợp có thể thấy thanh dịch trong bao tim và xuất huyết dưới màng tim. Trong các trường hợp nặng, xuất huyết có thể xuất hiện ở nhiều bộ phận của cơ thể như da, mỡ bụng, màng ngoài bao tim, màng bụng, màng treo ruột, cơ quan sinh dục, và gan có màu vàng. Ở con mái, buồng trứng cũng có thể bị vỡ.

Các biện pháp phòng trừ và điều trị bao gồm:

  • Cách ly: Ngay lập tức cách ly những con gà thả vườn bị ốm để ngăn chặn sự lây lan.
  • Vệ sinh: Bảo đảm vệ sinh trong chuồng nuôi và sân chơi để giảm nguy cơ lây nhiễm.
  • Thuốc điều trị:
    • Chloramphenicol hoặc tetracycline, Oxytetracycline: 1g thuốc cho 30kg thể trọng/ngày, sử dụng liên tục trong 3 ngày.
    • Trisulfon depot: 1 gói 20g trộn với 15-20 kg thức ăn, cho ăn liên tục trong 2-3 ngày.
    • Colistin: Có loại chứa 0,5g ampicillin dùng cho 15-20 kg thể trọng/ngày, và loại chứa 1g ampicillin dùng cho 30-40 kg thể trọng/ngày, sử dụng liên tục trong 3 ngày.

Ngoài ra, có thể tiêm phòng vacxin tụ huyết trùng, tuy nhiên, hiệu quả có thể hạn chế.

4. Bệnh đậu

Bệnh đậu, hay còn được biết đến với các tên gọi khác như “trái gà” hoặc “hoa xoan”, là một căn bệnh do vi rút gây ra. Bệnh này thường có hai thể chính:

  • Thể ngoài da: Trên những khu vực không có lông như chân và mào, xuất hiện các mụn mọng nước màu xám. Các mụn này sau đó lớn dần, có màu vàng, và có thể vỡ ra tạo thành nốt loét. Những nốt loét này sau đó nhanh chóng hình thành vảy có màu nâu sẫm, và có thể bong ra mà không để lại vết sẹo. Có thể xuất hiện mụn đậu ở mắt, điều này có thể dẫn đến tình trạng có mủ.
  • Thể bạch hầu: Ở vùng miệng và họng, xuất hiện các mụn nhỏ màu trắng đục, sau đó vỡ ra thành hoại tử. Sau đó, màng giả trắng như bã đậu bao phủ vết loét, và tình trạng này lan rất nhanh. Gà bị đau, không ăn được, suy kiệt và có thể dẫn đến tử vong.

Điều trị:

  • Quan trọng nhất là tiêm chủng phòng vacxin đậu khi gà 7-10 ngày tuổi và sau đó tiêm lại lần thứ hai sau 3-4 tháng.
  • Ở thể ngoài da, có thể gỡ hết vảy rồi bôi cồn iốt 5% hoặc bôi xanh methylen để giúp kiểm soát nhiễm trùng và kích thích quá trình lành vết.
  • Ở thể bạch hầu, cần bổ sung Vitamin A, D3, E và sử dụng các loại kháng sinh như Neox với liều lượng 80-150 mg/kg thể trọng/ngày, sử dụng liên tục trong 3 ngày.

Ngoài ra, việc duy trì vệ sinh chuồng nuôi và thực hiện biện pháp phòng trừ là quan trọng để ngăn chặn sự lây lan của bệnh đậu trong đàn gà.

5. Bệnh cầu trùng

Bệnh cầu trùng là một bệnh ký sinh trùng phổ biến và lây lan nhanh chóng, chủ yếu tại đường miệng. Có tới 10 loại cầu trùng khác nhau, bao gồm loại ở ruột non, loại ở ruột già, và cả loại ở cả ruột non và ruột già. Bệnh này có thể ảnh hưởng đến mọi lứa tuổi, nhưng đặc biệt nặng nề ở gà từ 8-40 ngày tuổi và trong thể cấp tính.

Biểu hiện của bệnh cầu trùng:

  • Cánh sã, đầu nghiêng về một bên.
  • Lông gà trở nên xơ xác, gãy rụng.
  • Mắt nhắm, gà thả vườn bỏ ăn và uống nhiều nước.
  • Phân ban đầu có màu trắng vàng xanh, sau đó chuyển sang màu nâu có thể có máu.
  • Gà bị cầu trùng thường có khả năng ghép với vi khuẩn E. coli, gây bệnh bại huyết.

Biện pháp phòng trừ:

  • Tiêm Kanamycin cho toàn bộ đàn, liều lượng là 1g cho 20-25 kg thể trọng/ngày, tiêm liên tục trong 3 ngày.
  • Khi gà bị bệnh và thể hiện dấu hiệu khát nước, có thể trộn 20 lít nước với 10 ống Vitamin C 2,5%-5 ml + 10 ống Vitamin B1 1,25%-5 ml + 20 ống Vitamin K loại 2 ml cho 300 con gà có trọng lượng 1 kg uống trong 1 ngày, sử dụng liên tục liều lượng trong 4-5 ngày.

Các biện pháp trên giúp kiểm soát và điều trị bệnh cầu trùng, đồng thời cũng quan trọng trong việc ngăn chặn sự lây lan của bệnh trong đàn gà thả vườn.

6. Giun đũa ký sinh

Có nhiều loại giun ảnh hưởng đến gà, mỗi loại tấn công các phần khác nhau trong cơ thể gà như đường ruột, mang tràng, ruột non, mắt, khí quản và phổi. Dưới đây là một số loại giun phổ biến và cách điều trị:

  • Giun đũa (Ascaris): Ký sinh trùng chủ yếu ở đường ruột.
  • Giun kim (Capillaria): Ký sinh trùng chủ yếu ở mang tràng.
  • Giun tóc (Hairworms): Ký sinh trùng ở ruột non.
  • Giun ở mắt, khí quản và phổi.

Cách điều trị:

  • Piperazin: 200 mg/kg thể trọng trộn vào thức ăn, dùng một lần.
  • Levamisol 7,5%: Dùng tiêm bắp cho gà con, mỗi con 0,2 ml, tương đương 20 mg/kg thể trọng/ngày.
  • Telmisol: Dùng tiêm bắp 1ml/kg thể trọng/ngày.
  • Niverm: Dùng tiêm bắp 1ml/10kg thể trọng/ngày.

Các phương pháp này giúp loại bỏ và kiểm soát sự lây lan của giun trong đàn gà thả vườn. Đặc biệt, việc kiểm soát và phòng trừ ký sinh trùng đều quan trọng để duy trì sức khỏe và năng suất đẻ trứng.

7. Bệnh rận, rệp gà

Rận và rệp là những ký sinh trùng phổ biến gây ra nhiều phiền toái cho gà thả vườn. Chúng thường sống ở lông đầu, cánh và cả mình của gà. Khi bị tấn công, gà sẽ trở nên khó chịu, lông xơ xác và gầy dần. Dưới đây là một số biện pháp để kiểm soát và điều trị rận và rệp ở gà nội thả vườn:

Hố tắm cát:

  • Xây dựng hố tắm cát với hỗn hợp 1/2 tro + 1/2 cát + 1% lưu huỳnh.
  • Cho gà tự do vào tắm, nơi đó sẽ giúp loại bỏ rận và rệp từ lông của gà.

Dùng bột lưu huỳnh:

  • Trong mùa hè, có thể sử dụng bột lưu huỳnh: 60g bột lưu huỳnh + 4 lít nước ấm + ít xà phòng, trộn nhuyễn thành hỗn hợp.
  • Bôi hỗn hợp này lên cơ thể gà, sau đó để gà phơi nắng. Ánh nắng mặt trời giúp tiêu diệt rận và rệp.

Lót ổ đẻ:

  • Khi lót ổ cho gà đẻ, sử dụng rơm khô và sạch.
  • Ở dưới lớp lót, có thể sử dụng lá cây “mần tưới” hoặc lá xoan non để trị rận và rệp.

Lưu ý rằng việc duy trì vệ sinh trong môi trường sống của gà là quan trọng để ngăn chặn sự phát triển của rận và rệp. Các biện pháp trên không chỉ giúp giảm khó chịu cho gà mà còn ngăn chặn sự lây lan của ký sinh trùng trong đàn.

This div height required for enabling the sticky sidebar
error: Content is protected !!
Ad Clicks : Ad Views : Ad Clicks : Ad Views : Ad Clicks : Ad Views : Ad Clicks : Ad Views : Ad Clicks : Ad Views : Ad Clicks : Ad Views : Ad Clicks : Ad Views : Ad Clicks : Ad Views :